Phố chiều
Nghiêng nghiêng phố đổ dưới chiều
Nắng như lửa cháy, vẹo xiêu mái nhà
Héo từng ngọn cỏ, cánh hoa
Tường vôi nham nhở, nhạt nhoà rêu phong
Phố xưa em có biết không
Bao nhiêu năm tháng vẫn mong em về
Nỗi buồn da diết tái tê
Đọng lên cánh phượng đỏ hoe mắt chờ
Phố chiều lặng lẽ trầm tư
Người qua, kẻ lại hững hờ bước chân
Mai sau dù có muộn mằn
Phố xưa vẫn đó ân cần đón em.
