Dại Khờ
Có một người không biết yêu em Nên họ đã rẽ về qua lối tắt Hà Nội ơi! Tím bằng lăng bây giờ ai nhặt Sao cứ rụng dày, chồng chất tháng năm? Có một người từng vô ý nhẫn tâm Mắng nhiếc em luôn, ngỡ mới mười lăm tuổi Lá mê mải đan rèm [...]
Có một người không biết yêu em Nên họ đã rẽ về qua lối tắt Hà Nội ơi! Tím bằng lăng bây giờ ai nhặt Sao cứ rụng dày, chồng chất tháng năm? Có một người từng vô ý nhẫn tâm Mắng nhiếc em luôn, ngỡ mới mười lăm tuổi Lá mê mải đan rèm [...]
Người ta khổ vì thương không phải cách, Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm ngườị Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi, Người ta khổ vì xin không phải chỗ. Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó, Đến khi hay gai nhọn đã vào xương. Vì thả lòng không kềm chế dây [...]