Vũ trụ chức phận nội (1) Đấng trượng phu một túi kinh luân. (2) Thượng vị đức, hạ vị dân, (3) Sắp hai chữ “quân, thân” mà gánh vác, Có trung hiếu nên đứng trong trời đất Không công danh thà nát với cỏ cây. Chí tang bồng hồ thỉ (4) dạ nào khuây, Phải [...]
Read More >>
Ăn ở sao cho trải sự đời Vừa lòng cũng khó há rằng chơi Nghe như chọc ruột, tai làm điếc Giận đã căm gan, miệng mỉm cười Bởi số chạy đâu cho khỏi số Lụy người nên mới phải chiều người Mặc ai chớ để điều ân oán Chung cục thời chi cũng tại [...]
Read More >>
Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt, Dân hữu tứ sĩ vi chi tiên. (1) Có giang sơn thì sĩ đã có tên, Từ Chu Hán, vốn sĩ này là quí. Miền hương đảng đã khen rằng hiếu nghị, Đạo lập thân phải giữ lấy cương thường. Khí hạo nhiên chí đại, chí cương, So [...]
Read More >>
Con cò lặn lội bờ sông Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non Lộ diệc vũ trùng trung chi nhất Thương cái cò lặn lội bờ sông Tiếng nỉ non gánh gạo đưa chồng Ngoài nghìn dặm, một trời, một nước. Trông bóng nhạn, bâng khuâng từng bước, Nghe tiếng quyên, khắc khoải năm [...]
Read More >>