Nàng Đau.
Hôm nay trời bỗng đổ mưa ngâu, Khói mây giăng mắc phủ ngang đầu, Đất trời mang một màu u ám, Có lẽ người tôi yêu lại đau. Ừ, có lẽ nàng lại ốm đau, Nên chi trời đất mới u sầu, Nên chi trong lòng tôi như có, Sụt sùi theo từng trận mưa [...]
Hôm nay trời bỗng đổ mưa ngâu, Khói mây giăng mắc phủ ngang đầu, Đất trời mang một màu u ám, Có lẽ người tôi yêu lại đau. Ừ, có lẽ nàng lại ốm đau, Nên chi trời đất mới u sầu, Nên chi trong lòng tôi như có, Sụt sùi theo từng trận mưa [...]
Bé yêu ơi, bé yêu ơi, Suốt đêm nhớ bé đầy vơi. Căn phòng vắng, cà phê đắng, Thời gian lờ lững dần trôi. Chắc giờ bé đang say ngủ, Mộng về tô thắm bờ môi. Nơi này anh còn thao thức, Ngoài sân trời đã sáng rồi.
Có những buổi chiều náng phôi phai, Em đứng bên song bóng nghiêng dài. Gió núi mê man đùa trên tóc, Lá vàng lặng lẽ chết trên vai. Từng đàn mây trắng như si dại, Thẫn thờ vì ánh mắt liêu trai. Đâu đây mơ hồ dăm tiếng sáo, Mơ màng một khúc nhạc thiên [...]
Đêm qua đang giấc mơ màng, Bỗng nghe tiếng mẹ dịu dàng bên tai: “Này con yêu dấu lạc loài, Lắng nghe mẹ có một vài lời khuyên. Con là người thanh niên đất Việt, Mang trong tim máu huyết Lạc Hồng, Chỉ vì vận nước long đong, Mà con phải sống lưu vong xứ [...]
Trời sinh cái lưỡi thật là ghê, Lật qua lật lại tới mấy bề. Chém nhau còn sắc hơn đao kiếm, Đâm người chắc bén tựa lưỡi lê. Lời khen nghe qua mà cay cú, Câu chào hiểu được mới tái tê. Cuộc đời biết bao nhiêu tội lỗi, Chỉ vì một cái lưỡi lắm [...]
Mưa bão ở đâu kéo nhau về, Làm cho buổi tối ướt lê thê, Góc quán tôi chống cằm mê mải, Nhìn mưa giăng mắc, đợi cà phê… Cà phê ai khẽ đặt xuống bàn, Kéo tôi ra khỏi cõi mê man, Cúi nhìn giọt cà phê đen lánh, Lòng tôi chợt thoáng chút hoang [...]
Nín đi em đừng khóc, Lệ, buồn lắm ích gì, Lòng ai không tan nát, Không sầu lúc chia ly. Em ngậm ngùi ở lại, Ta tê tái ra đi, Mặt em như lá úa, Tim ta như đeo chì. Từ nay nơi quê cũ, Mỗi lúc nắng chiều phai, Em nhìn ra trước ngõ, [...]
Trời ạ, ông có lộn hay không? Ông đẻ làm chi bọn má hồng, Để họ có trăm phương ngàn kế, Làm tình, làm tội lũ đàn ông.
Tôi thấy em đi dưới phố dài, Tóc thề bối rối xõa ngang vai. Âu lo vương vấn trên nét mặt, Ngỡ ngàng giăng mắc cặp mắt nai. Ngơ ngác em nhìn con phố lạ, Rồi rất ngu ngơ, ước lạc lòai. Quê người đất khách buồn em nhỉ? Lưu đày ai không tủi như [...]
Chiều chiều khi nắng tàn phai, Tôi thường hay thấy có hai cụ gìa. Hẹn nhau đi dạo quanh nhà, Hoặc cùng trò chuyện, uống trà, ngâm thơ. Có hôm cao thấp tranh cờ, Có hôm lặng lẽ ngồi chờ đêm buông. Dẫu cho vui, dẫu cho buồn, Tình thân hai cụ, luôn luôn đậm [...]
Tô phấn son lên chị, kẻo già! Kẻo đời soi mói sẽ nhận ra, Sắc nước, gió sương nên phai nhạt, Hương trời, năm tháng đã phôi pha. Chị cứ trang điểm lộng lẫy lên, Để đời bội bạc đừng vội quên, Có thời vì một nhan sắc ấy, Mà bao quân tử đã đảo [...]
Em đến thăm tôi một chiều mưa, Mập mờ trong màn nước lưa thưa, Bóng em thấp thoáng như hư ảnh, Ngỡ như em đến tự ngàn xưa. Áo em mưa ướt, ướt lạnh lùng, Gió đùa tóc rối, rối lung tung, Mắt đẫm lệ buồn, buồn ngơ ngác, Môi hồng nhợt nhạt khẽ rung [...]
Tôi đã gặp trên đường tị nạn, Những con người xơ xác tang thương, Cùng chung phận mất quê hương, Mà sao trăm nỗi đoạn trường khác nhau. Tôi đã gặp, Một em bé, Đứng thảm thương khóc mẹ, Vì không may, Lọt vào tay, Lũ quỉ bể vô thường, Rồi vùi thây dưới sóng [...]