Ðã thấy gần hơn, từng ngọn tóc Từng hơi thở nhẹ xốn xang chiều Nụ cười ai đó xinh như ngọc Lại thấy tim chàng thổn thức yêu Mười ngón tay em nắn phím ngà Ngón nào ve vuốt nỗi buồn ta Ðem thơ vào nhạc, trăng vào mộng Cho nhánh ân tình sớm nở [...]
Read More >>
Muốn gần một chút mà chưa Buồn nay cản bước, phiền xưa cột vào Phương anh mưa núi hư hao Phương em gió biển thét gào từng giây Nhớ thương, vẫn nhớ thương này Em trong vỏ ốc, anh đầy đọa anh Có tình mà xót cho tình Mai trên dòng lữ bập bềnh tim [...]
Read More >>
Gặp nhau như tình cờ Nụ hôn nồng tiễn đưa Ta lên đường bịn rịn Ðưa nỗi mình bơ vơ Ðường không xa, bỗng xa Thoáng mưa bay nhạt nhoà Rượu đời đâm nhạt nhẽo Em đầy ngăn nhớ ta Tiệc vui nào không tàn Hạnh ngộ rồi chia tan Ta về sầu đứt nối [...]
Read More >>
Có hai vì sao đêm Lạc trong lòng mắt em Có một bà tiên ác Lỡ thốt ra lời nguyền Sẽ em là hoa khôi Sẽ tài năng hơn người Sẽ cùng đường mạt lộ Nếu em còn yêu tôi Sao đêm thêm ngời tỏ Em bay bổng trên mây Sau một lần tương ngộ [...]
Read More >>
Sáng cóng lạnh lòng như cửa gío Ta vỗ về nửa trái tim băng Thành phố ngủ sau màn mưa nhỏ Mưa trải đều ngàn mũi kim găm Mới hôm qua trời còn nắng ấm Mới đêm qua tình rạng rỡ vui Em bỏ đi mang theo đằm thắm Tình bơ vơ lạnh ngắt như [...]
Read More >>
Yêu em, và yêu thơ Yêu như chưa bao giờ Chữ nồng nàn tha thiết Nghĩa cuốn xoáy chẳng ngờ Ngời quỹ đạo yêu thương Với nhau vui dị thường Hai ta cùng say khướt Thơm từng chén văn chương Em giải suối bình yên Chảy suốt những mùa tin Ru lòng ta đá mỏi [...]
Read More >>
Có những bờ vai ngỏ lời vô ích Có những tình thân thừa thãi vô duyên Em không khóc, lệ đâu từ cổ tích Tụ ngàn ngày, len lén chảy vào tim Em giấu nhẹm đồng cỏ hoang tâm sự Mênh mông trời tưởng tiếc những xuân xưa Gom phiền muộn chất đầy ngăn quá [...]
Read More >>
Em từ thánh thiện bước ra Thấy đời tinh quái, thấy ta dại khờ Sông trăng sóng dậy từng giờ Thuyền trăng lạc bến xa bờ tịnh yên Ta từ bùn đất ngoi lên Là sâu, là bướm đã quen sầu đời Có em hạnh phúc tuyệt vời Không em rồi cũng ngậm ngùi giấc [...]
Read More >>
Muốn mở xem lòng đá có gì Và em sau những thoáng si mê Có hay không có ta trong ấy Và những gì em chẳng thể chia? Quen đòi sống chết trong cơn giận Cũng đủ buồn ta đến héo gan Đã trễ rồi chăng khi hối hận Đáng gì khi bể ngọc tan [...]
Read More >>
Ta vui chân sáo trên cành biếc Em nói lời hoa đẹp chẳng ngờ Chợt thấy bừng lên niềm hối tiếc Không cùng dan díu những ngày xưa Em gọi, hồn ta chấp chới bay Môi ngon như ướp rượu trăm ngày Cách chi đoản thọ mười năm lãng. Cho một nă m tình thắm [...]
Read More >>
Cửa sổ hẹp tối om Mái tím đóng khung buồn Dậu vàng ngăn khách tới Em với sầu thoa son Kéo giây chuông đã đứt Gọi mãi người không thưa Em như là kiệt sức Mặc sóng hờn đẩy đưa Tôi trồng cây hy vọng Đem ánh dương về gần Dìu em vào cõi mộng [...]
Read More >>
Không là Di Lặc cũng cười Cho tươi nỗi nhớ, cho đời bớt đau Nhớ quê trắng tóc, bạc râu Nhớ em đêm cũng trắng mầu tương tư Ta cười nhớ lúc tâm hư Hỏi ông Di Lặc ngàn xưa nhớ gì
Read More >>
Chuyến buýt già tới muộn sau mưa Nỗi nhớ đắng bỏ rơi cái hẹn Em vì ta thắc thỏm đợi chờ Ðến, không đến, sao không thể đến? Nhớ muốn khóc, mềm xương chưa đủ Buồn mênh mông khối lượng còn nguyên Chứa vào đâu hết rừng tâm sự Tát bao lâu vơi được bể [...]
Read More >>
Thu nghẽn dòng chia chiều dần vơi Con mắt sau lưng thoáng ngậm ngùi Ga Bắc trong vòng tay bịn rịn Tôi về hong lại nỗi buồn tôi Em nhỏ dần như một chấm than! Lời câm giao động gió thu vàng Sôi trên bánh sắt tình tri ngộ Ðẹp ý phong trần, nghĩa hợp [...]
Read More >>
Thấy gần, thấy chẳng thấy gì Nhắm con mắt mở từ khi yêu người Thấy xa cuối biển đáy trời Mở con mắt nhắm từ hồi xa nhau Trông vời nào thấy gì đâu Tiếng rơi tiếng rụng mưa sầu nắng phai Môi hôn đã ở cõi ngoài Rừng buồn lá nhớ thở dài vào [...]
Read More >>
Theo em từ biển vào sông Anh như nước lợ đầy lòng băn khoăn Anh xưa được cái hư thân Anh nay mất nước đâu cần hư danh Theo em vào chốn vô minh Ðể em với rượu giết anh từng ngày
Read More >>
Con rồng chuyển cánh bay xa Bay từ vũng nản bay qua ao hờn Cố quên ngày cũ cô đơn Tình phai, nghĩa rụng, xói mòn, hư hao Con rồng vươn cánh bay cao Bay từ suối cạn bay vào tình sông Thương mình lận đận long đong Thương người áo vá chân không vào [...]
Read More >>