Em Mọi Điên
Một tiếng hát giữa rừng hô hấp Chết trăm năm ẩn nấp khung đời Trời ma đất quỷ hai nơi Em điên từ bữa ra đời em điên Beo và cọp trước tiên chạy trốn Vượn đìu hiu nhìn lộn cây hoa Em về giũ áo mù sa Tiền trình vạn lý anh là đười [...]
Một tiếng hát giữa rừng hô hấp Chết trăm năm ẩn nấp khung đời Trời ma đất quỷ hai nơi Em điên từ bữa ra đời em điên Beo và cọp trước tiên chạy trốn Vượn đìu hiu nhìn lộn cây hoa Em về giũ áo mù sa Tiền trình vạn lý anh là đười [...]
Nói thật đúng? từ biển dâu khép mở Thật rõ ra, anh đã biết từ đầu Từ xa lắm đầu tiên anh đã rõ Rằng các em là tuyệt thể hương màu Anh đã gặp các em từ vĩnh viễn Của tương lai tận tuyệt tới bây giờ Em đã định từ tâm can tưởng [...]
Em về mấy thế kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy chăng Ta đi còn gới đôi giòng Lá rơi có dội ở trong sương mù ! Những thương nhớ lạnh bao giờ Đường Thu chia ngã chân trời rộng tênh Đây phồn hoa của thị thành Đây hồn thủy thảo khóc tình [...]
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi tôi người thủy thủ ra đi chân trời thấy nước đợi kỳ lên mây sao đêm đố xuống triều đầy ai đưa kiếm vút ngang mày hư không [...]
Kể lại chuyện rằng năm đã cũ Đã bao giờ một bận muôn năm Em nhớ chuyện rằng xưa lỡ dở Diều đứt dây trẻ cũng cầm bằng. Kể lại chuyện rằng dù sao nữa Nguồn xưa sóng lạc nước tiêu dao Mắt khép mi sầu không lệ nữa Nhìn nhau bận đó cúi xin [...]
Gà gáy sáng, năm rưỡi giờ Giờ sáu rưỡi, ngồi làm thơ Tính tình di dưỡng mộng mơ điều hòa Phiền khúc nghiệt, phá nguyệt hoa Càng thêm hoa nguyệt thiết tha càng càng Não nùng phong vận tân hoan Phu mỳ ngậm đắng dịu dàng nuốt cay Thiên hương quốc sắc lạ thay Một [...]
Những điều trông thấy mà ra Chiêm bao nghi hoặc hằng nga trên trời Buồn như chết ở giữa đời Từng dêm lục tỉnh xa vời từng đêm Gặp ông Khổng Tử bên thềm Gặp bà Khổng Tử trang nghiêm nụ cười.
Màu xanh trút giũ tay vàng Biển đêm náo động nằm ngang nghe trời Mộng cuồng nhớ một người thôi Dọc dừa kiêu hãnh làn môi nhu mỳ Hình dung chớp nhoáng chân đi Cầu rung động nhịp sương thì thầm gieo
Trời sầu đất muộn thế ru Ban đầu em đã đi tu vội vàng Chân trời oán hận tràn lan Lỗi từ phương trượng u hàn niềm hoa Bây giờ ngó lại người ta Gẫm rằng thiên hạ ai là đi tu. Trích trong tập Mùa thu trong thi ca Nhà xuất bản Sống Mới