1/2 nét vẽ trên 2 khung tình
em như nhụy nở mặt trời
góc thầm sống dậy từ ban mai chắp cánh
trong đợi chờ hoang sơ
anh vươn linh hồn từ miền gió
che nỗi sầu trên mắt tâm tư
một cõi thực hư chừng không còn lộ ảnh
đã lặng về theo cơn lốc của nghìn năm thảo dã
tiền kiếp em – dĩ vãng không người
sống một lần ảo mơ gởi tra?
đừng tạ từ giòng trăng vô thủy
vì trăm năm lá cũng đổi màu
gối đầu đêm trên giấc đam mê cuối
xin để gởi chút tình sương phải gởi
hạt tuyết bay đã lạnh trên môi
lệ thiên thanh anh đã yêu cuộc đời
trước ngày trễ hẹn
anh làm câu thơ trên biển sóng
sóng nghìn năm – sóng mãi chập chùng
anh là vết thương hoa cỏ
xanh từ sa mạc đốt cháy
em thế kỷ ưu tư bằng ngón tay tạo hóa
anh trở mình vĩnh lặng thế gian
em hãy bình an như chiếc bóng
mặt trời vàng / tiếng nói như mây
tình yêu chỉ là niềm thao thức gọi chính mình từ cô đơn
khi tất cả… chỉ là đêm linh hồn cỡi sóng
trong chính hình hài ngôi mồ quạnh vắng
sinh nở từ những vì sao nhập thể
để lập lại câu nói ban đầu
mộng như lâu đài cát dã tràng
vỡ từng thủy triều tim đã kiệt
mãi tình yêu… anh làm vết thương vạn khói
hao hủy chính mình… và đốt cháy mặt trời em
cho tái sinh làm ngọn đuốc thánh
rực nắng hồng… một kiếp thiên thu….
