Sài Gòn bây giờ sao em nhỉ? Mười năm rồi, anh có biết gì đâu! Chiều hôm nay, nghe lạnh, biết là Thu, anh nhớ quá lá me bay hồi đó…Hồi đó em còn là cô bé nhỏ, tóc thề buông che kín nửa bờ vai. Em tan trường về giữa lá me bay, chiều [...]
Read More >>
nhớ Saigòn buổi chiều mưa bất chợt mái hiên nào anh đã đứng cùng em cơn mưa ngắn đủ cho mình quen biết và cho nhau một nỗi nhớ êm đềm nhớ Sàigòn, những hàng cây bóng mát ta chờ nhau vào những buổi tan trường những chiếc lá bay trong chiều kỷ niệm xuôi [...]
Read More >>
Sàigòn Có những quán cà phê viả hè Lót đá hoa cương, Người ngồi đó, Ngắm áo hở vai, quần phơi lưng Đổ vào rốn phố. Sàigòn Có những quán cà phê viả hè Gập ghềnh ghế gỗ, Người ngồi đó Nhìn sâu vào con ngõ nhỏ, Nơi có nhiều bài tình ca chào đời, [...]
Read More >>
Tiếc nhớ ngày xưa tuổi học trò Vẫn thường mơ ước học làm thơ Ghi tình hai đứa lên trang giấy Giây phút ngây thơ tuổi dại khờ Tiếc nhớ sân trường… một thuở quen Nắng vàng chiếu rọi bước chân em Hàng cây phượng vỹ, con đường vắng Tà áo tung bay, suối tóc [...]
Read More >>
Sài Gòn lạnh bóng ánh trăng đêm Nhớ ai – ai trút nỗi niềm cùng trăng Người ơi : người có biết cho rằng Tôi buồn thơ thẩn nói cùng gió đêm Người ơi : băn khoăn – thẫn thờ – đấy Một bóng – cùng bóng – tôi đong buồn Thức giấc mơ : [...]
Read More >>
Tôi gặp mùa xuân trên bến mới Chiều về đò nặng lá rong tươi Tình nghĩa Lang Liêu thơm thảo thế Gói cả mùa xuân – cả đất trời Vô tình gặp nhau – vô tình nhớ Xuân tràn hương sắc ngút ngàn xanh Biết bao tấm áo màu lá mạ Không hẹn mà duyên [...]
Read More >>
Nước mắt đã cạn khô Khóc tình xưa cô lẻ Biết màu gì mà tô Khi chưa rành nét vẽ ! Em dạy cho anh nhé Bài học về sắc màu Mình yêu nhau đến thế Nên pha màu làm sao ? Dành tất cả cho nhau Có phải tô màu đỏ Màu chờ mong [...]
Read More >>
Bao nhiêu chiếc lá cuối thu Nép vào một góc thương mùa heo may Hoàng hôn đỏng đảnh về đây Khép hờ vạt nắng đắm say lòng người… Mơ màng một bóng hồng tươi Nhận ra chợt hiểu là đời sắc không!
Read More >>
vô hình sắc vẽ làm sao huyền mộng trăm năm sau nét chấm phá cuối cùng vẫn là dấu hỏi lớn đường đời qua muôn ngã rẽ sao còn tìm một khúc quanh …. …. nặng lòng tiếc hận gì không hỡi những mùa mây bay không dấu tích ….
Read More >>
Mộng rất xanh,mộng rất xanh, rất xanh… Choáng thời gian vây muôn đầu thục nữ. Hồn đê mê, trong khi lòng giận dữ, Và tạo ra một thứ sáng hào quang: Những mặt tươi, nhan sắc đẹp như trăng Và sắc lẽm như thanh gươm vấy máu: Những đôi mắt, kho tàn muôn châu báu, [...]
Read More >>
Vén sương đi vào thành phố Anh thấy nụ cười nắng ươm Vắt hai thế kỷ huyền sương… mắt người Có một khoảng trời chuếnh choáng hơi men San Lùng hắt lên thấm đẫm Có một miền đất ngất ngây nắng mỏng Gió nhả từng giọt đượm tơ Thế là bài thơ lưng chừng trời [...]
Read More >>
Hàng đôi trên giấy: con đường sắt Gạch đỏ là ga trạm khởi hành Chữ nghĩa kết toa theo máu óc Trái tim thi sĩ mãi xuân xanh Chấm phết đóng từng ga trạm nhỏ Trên con đường sắt chạy song song Trái tim là một con tàu suốt Chẳng có sân ga trạm cuối [...]
Read More >>
Cát cháy Nắng lửa Gió khô Lốt chân người hay dấu hỏi Ốc đảo đan xen Nhàm chán và vô nghĩa Khi sự nhẹ dạ không còn là gánh nặng Niềm tin về Âm u tiếng vọng cơn bão xa? Mặc sa mạc biến hình Khóm cỏ gai bụi vùi chờ cơn mưa phục sinh [...]
Read More >>
Tôi con sông đã lìa nguồn Còn thương chút nắng hoàng hôn cuối trời Giạt về hoang đảo xa xôi Nghe trong tiền kiếp có hồi oan khiên Tiền thân gióng trống khua chiêng Bao trang tuấn kiệt đời nghiêng nghiêng sầu Sá gì tiếng hát đêm sâu Mà đem nghĩa cả gối đầu mỹ [...]
Read More >>